Suy Nghĩ Về Cái Chết

“Trong cuộc sống đời thường tồn tại tuy nhiên song 2 chũm giới: một trái đất của đám đông, ngoài ánh sáng, bận bịu, ầm ĩ với phần lớn mối lo cơm trắng áo gạo...

Bạn đang xem: Suy nghĩ về cái chết



“Trong cuộc sống thường ngày tồn tại tuy vậy song 2 nắm giới: một nhân loại của đám đông, bên cạnh ánh sáng, bận bịu, ầm ĩ với số đông mối lo cơm áo gạo tiền; một nhân loại của những người bị bệnh và người thân của họ, trong trơn tối, thầm yên ổn và đau khổ dữ dội”
*

Người ta khôn xiết ít khi nói tới cái bị tiêu diệt hay những điều ko may, với mỗi lần kể tới nó, mọi người lại xuất xắc lẩn trốn cùng với những tại sao “vạ miệng” tốt “trời phạt”. Tuy thế mình là người luôn luôn nghĩ về những điều tồi tệ nhất có thể xảy ra vào cuộc sống.
Nếu một tương lai mình ra kia bị tai nạn, mất một chân mình đã ra sao? Sẽ nỗ lực tập đi chống nạng hoặc cùng với chân giả sớm nhất có thể, để hòa nhập lại với cuộc sống đời thường. Dù sao thì bản thân vẫn cần sử dụng tay cùng não là chính. Giả dụ mình bị mất một tay? đã tập gõ phẫu thuật cò, mà vững chắc không gõ code nhanh được nữa, hay quay trở về làm giáo viên gõ đầu trẻ con ?!!
Nếu mình bị ung thư? Chắc cố gắng điều trị hóa trị lần 1, thêm thời gian bên gia đình, người thân, ở nhà viết bài bác tập trung share kiến thức hay các kinh nghiệm. Nếu bị di căn thì thôi, ngoài điều trị, chỉ tiêm thuốc bớt đau. Nỗ lực an nhàn với thanh thản phần lớn ngày cuối.
Nếu bị liệt cả người hay rơi vào trạng thái người thực vật thì mong muốn lớn nhất vẫn là trợ tử, tuy vậy mà ở nước ta thì vẫn chưa đến phép.

Xem thêm: " Son Nước 3Ce Giá Bao Nhiêu Tại Việt Nam? Son 3Ce Chính Hãng Hàn Quốc 100%


Đương nhiên là khi đã nghĩ tới các điều rủi ro đó, cũng đã nghĩ thêm làm cố nào để ra ngoài đường hạn chế bị tai nạn giao thông vận tải hay ít khả năng bị ung thư hơn. Ít nhất là biết sợ. Điều lo sợ nhất với bản thân vẫn không phải là mình đã ra sao, mà lại là sẽ mất bao lâu để những người yêu thương bản thân vượt qua nỗi nhức đó, hay này lại thành một lốt mốc, khiến cuộc đời trở nên bất minh hơn.
“Có một điểm tầm thường tôi thấy từ nhiều người cận tử và người thân trong gia đình của họ. Rất nhiều trải nghiệm khốc liệt đã khiến họ đọc được số lượng giới hạn của con người, đọc được quyền uy của chế tác hóa”.
Nhiều bệnh nhân hay hỏi: “Tại sao lại là mình, vì sao những bệnh lý quái ác tê lại xảy mang lại với mình”. Còn bản thân thì tuyệt tự chất vấn: “Tại sao số đông điều đau buồn kia lại quan yếu xảy mang lại với mình”. Nếu mọi thứ trong cuộc sống thường ngày này là xác suất, thì bản thân thật như mong muốn khi bao gồm một khung người đầy đặn cùng ít hầu hết vẫn đang làm cho được rất nhiều gì mình mong mỏi muốn.
Nghĩ về chết choc hay gần như điều không may để thấy cuộc sống thật ngắn ngủi, để có thêm nghị lực làm số đông điều nhưng ta không dám làm. Cuối cùng thì toàn bộ cũng về với cat bụi, vậy nguyên nhân ta ko thử đầy đủ điều mà bản thân muốn, mà lại đã tự không đồng ý là tất yêu cơ chứ. Nghĩ về điểm kết của cuộc đời cũng là một phương pháp để sống giỏi và có ý nghĩa sâu sắc hơn, nhằm trân trọng hơn đều gì ta đã có.
"Điểm kết của cuộc sống - Đồng hành với những người cận tử với những bài học cho cuộc sống" - sách không ít suy ngẫm bắt buộc khuyến khích mn search đọc:)


*

công ty Cổ Phần Felizz