Quê em xứ nẫu, đời sống khó khăn vất vả nhiều bề anh ơi. Hũ mắm mít anh hít hà khen ngon, nhất mực xin đem về Bắc làm quà tặng, ở chỗ này chỉ là món ăn dân gian của bạn nghèo mang đến trôi hạt cơm qua mùa mưa cùng bão. Kế bên bờ sông mấy lớp bụi hoa xòe năm cánh béo múp tim tím. Anh hỏi hoa gì xa lạ quá, đậm màu hoang dã. Em vấn đáp đó là hoa bồn bồn, một loại hoa dại nhưng lại cũng hương nhan sắc chẳng nhát hoa nào. Một cơn gió tàn khốc thổi tự lòng sông lên, tạt mái tóc nhiều năm của em, quất ngang khuôn khía cạnh chữ điền. Em xuýt xoa xin lỗi, anh chỉ cười cợt hiền lành. ” Ô ! Tóc em hình như có hương thơm hương bồn bồn “. Cơn gió lại xốc cho tới thổi tạt em dán tín đồ sát vào anh. Ôi ! Gió phái mạnh cồ xứ nẫu, nó hoành hoành như 1 tên say rượu, hung hãn. ” Sao lại hotline gió nam giới cồ ? “. ” Thì nó từ phía nam thổi tới. Còn tồn tại gió phái nam non nữa. Nam non với nam cồ, một đứa nhè nhẹ, mơn man, một đứa ồ ạt kinh hoàng ”. Là nói vậy, nhưng xem xét kỹ thì cũng chỉ là 1 trong ngọn gió nam giới thổi tới với hai thái độ khác nhau, y giống hệt như tình yêu của em cùng với anh lúc bước đầu e thẹn, nữ tính êm ả và lúc này ào ạt, mãnh liệt. Nụ hôn mình tặng Kèm nhau bờ sông Côn, không tính bụi hoa bồn bồn, kệ xác ngọn phái mạnh cồ lồng lộn ganh tức chực giật hai cánh môi cách nhau chừng ra .Trước vườn nhà em cũng đều có một bụi bể bồn thiệt lớn. Anh càng ngạc nhiên hơn lúc biết đó là chứng tích tình yêu của bố mẹ em. Hồi năm xưa, bác mẹ là đôi ” thanh mai, trúc mã ” yêu nhau nồng dịu giữa phong cảnh thôn quê khét nồng lửa đạn. Ba quốc bộ đội rồi ra Bắc tập trung, má sống lại quê bên với lời hẹn hai năm ba sẽ quay trở về làm đám cưới. Cha ra bờ sông Côn, bứng một cây bồn bồn nhỏ về trồng trước vườn, với lời hứa : ” khi nào bồn bồn trổ hoa anh đã về cưới em ! “. Rồi ba đi biền biệt hơn hai mươi năm chứ không hẳn hai năm như vẫn hẹn. Nghe tin bố có vợ ngoài tp Hà Nội, ngơi nghỉ quê má hờn giận rồi cũng lấy chồng. Thực tế họ không hề chờ đợi nhau được nữa, khi trận đánh tranh đã chia giảm hai miền sinh sống vĩ tuyến 17. Má bi ai đau quặn thắt trung khu hồn, mà vẫn phải nén lại để sống. Toàn bộ kỷ đồ dùng của ba, má rất nhiều hủy hết, trừ cây hoa bồn bồn đứng âm thầm trước vườn, vẫn kín đáo nở các chùm bông tim tím mỗi khi mùa thu về .

Bạn đang xem: Cây bồn bồn miền trung

Sau năm 1975, chiến tranh chấm dứt, ba tìm về quê nhà, rất ngạc nhiên thấy trong sân vườn nhà do cô cha Chiến trông giữ vẫn đang còn một bụi bồn bồn lớn, hoa tím xòe vun như mâm xôi đầy. Ba mang một nỗi đau về mối tình Hà Nội. Người vợ ấy không chịu được nổi cuộc sinh sống thiếu thốn, khổ sở của miền trung nên đang xin ly hôn, sống lại thủ đô cùng hai bé nhỏ. Trời xui khiến sao này mà hai fan tình cũ chạm chán lại nhau. Má em lúc đó cũng ôm một nỗi bi lụy vì người ông chồng bị chiến tranh cướp mất. Họ bị hút sát vào nhau như hai thanh nam châm. Những vết bụi hoa bể bồn năm ấy nở bung sắc hương xin chào đón.

Xem thêm: Trà Sữa Chin Cà Mau - Trà Sữa Chin, Cà Mau


Em ko ngờ đạt được anh, bạn trai Bắc hiền lành hiểu biết. Anh không chê xứ nẫu nghèo, không hại thời huyết xứ nẫu tự khắc nghiệt. Anh dám team nắng đi hái trái điều mang lại má, nhóm mưa chiều đi lùa bò cho ba. Giọng hát trầm nóng và tiếng bầy ghi ta của anh khơi động một tình cảm nồng thắm giữa miền đồi núi xa vắng. Anh về Bắc, nhờ cất hộ lại hơi ấm vòng tay xiết chặt cùng lời hứa: “Mùa hoa bồn bồn nở, anh sẽ quay lại xin cưới em”. Nỗi lưu giữ xứ nẫu trong anh chắc những lắm. Em cảm nhận được qua giọng nói, thú vui của anh. Anh giữ hộ nỗi nhớ thương vào mấy chùm bông bể bồn tím. Em cũng mong ngày, mong muốn tháng được đón anh trở lại, đề xuất ráng chăm lo tưới tắm rửa cho bụi hoa bể bồn.


Năm nay, hoa bồn bồn nở rồi đó anh. Em mửa nao vào dạ vượt chừng. Rồi thấy anh gửi tin nhắn nhắn : ” mang đến anh lỡ hẹn chân dài xứ nẫu nhé ! một đợt này thôi. Dịch Covid-19 tái phát, anh đề nghị tập trung sâu xa cùng đối kháng vị tác dụng đi dập dịch rồi. Em vắt chờ anh nhé ! “. Vâng ! Em đang chờ. Mặc dù có cạn nước cái sông Côn em cũng không đổi lòng. Em chỉ muốn anh ngoại trừ ấy được khỏe mạnh, an nhiên. Hãy nhớ mang đến em, thiếu nữ chất phác hoạ thiệt thà, yêu thương anh không thể thống kê tính toán thiệt hơn. Hãy nhớ về miền trung nha anh, ghi nhớ mùa hoa bồn bồn nở tím sân vườn, như tình cảm em mãi thủy chung, mãi mong ngóng .


*
*

Tôi là Đàm Minh Đức người đã từng có lần gắn bó với nghiên cứu rất nhiều năm trong nghề nông nghiệp. Vào đầu tôi luôn lưu ý đến về vấn đề trồng cây gì và nạp năng lượng quả gì nhằm dân tộc vn bớt nghèo. haberindunyasi.com là 1 Websites được viết từ phần lớn trải nghiệm thực tế và từ mẫu tâm của mình. Đây là 1 trong những kênh bạn cũng có thể tham khảo để cải thiện sức khỏe với cuộc sốc của bạn